Thông Tin Về Bà Trương Mỹ Hoa

VHO-Cần ứng xử như thế nào với công trình Trại tạm giam Chí Hoà mà Văn Hóa có bài “Xứng đáng được bảo tồn như một di tích lịch sử” (số 3550, ra ngày 7.4.2021), nguyên Phó Chủ tịch nước TRƯƠNG MỸ HOA cho biết: “ĐẾN GIỜ CÔNG TRÌNH NÀY VẪN CHƯA ĐƯỢC XẾP HẠNG DI TÍCH LÀ MỘT SỰ THIẾU SÓT.

Bạn đang xem: Thông tin về bà trương mỹ hoa

THIẾU SÓT BẮT ĐẦU TỪ CHÍNH QUYỀN VÀ NGAY CẢ CỦA CHÚNG TÔI NỮA. VÌ THẾ CẦN NHANH CHÓNG LẬP HỒ SƠ XẾP HẠNG DI TÍCH TRẠI TẠM GIAM CHÍ HOÀ, TRƯỚC MẮT LÀ DI TÍCH CẤP THÀNH PHỐ”.


*

Nguyên Phó Chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa trong buổi trao đổi với phóng viên Văn Hóa

Sau nhiều lần xin lịch gặp, vào buổi sáng 19.4, nguyên Phó Chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa, Chủ tịch Quỹ học bổng Vừ A Dính, một trong những cựu tù chính trị tại Trại tạm giam Chí Hoà, đã dành cho nhóm phóng viên Văn Hóa cuộc trao đổi chân tình sau chuyến công tác dài ngày của bà tại các tỉnh miền Tây Nam Bộ.

“Tuyệt đối không thể xem nhẹ giá trị của công trình này”

Tại Văn phòng Quỹ học bổng Vừ A Dính (TP.HCM), nguyên Phó Chủ tịch nước đã nói chuyện với nhóm phóng viên Văn Hoá qua một giờ đồng hồ để trao đổi, chia sẻ về việc cần làm những gì để góp phần giữ lại công trình ấy như một di tích lịch sử để tuyên truyền, giáo dục về truyền thống cách mạng cho các thế hệ, sau khi Trại tạm giam Chí Hoà được dời đi. Cầm trên tay tờ Văn Hoá, bà Trương Mỹ Hoa cho biết, “ngay khi có thông tin di dời Trại tạm giam Chí Hoà, bản thân bà và các anh chị em cựu tù chính trị rất quan tâm. Giới truyền thông, báo chí, trong đó có Văn Hoá đã kịp thời có tiếng nói quan trọng trong việc nhận diện và đề nghị bảo tồn công trình này. Hiện các anh chị em cựu tù chính trị cũng đã bàn bạc để đề nghị các cấp nhằm tìm giải pháp ứng xử phù hợp với công trình di tích này”.

Theo bà Trương Mỹ Hoa, công trình Trại tạm giam Chí Hòa là nơi ghi dấu ấn lịch sử của một giai đoạn hào hùng trong quá khứ, là nơi ghi dấu tội ác của đế quốc, nơi thể hiện tinh thần, khí tiết của biết bao thế hệ cách mạng, trong đó có rất nhiều người đã ngã xuống, góp phần cho đất nước được độc lập thống nhất, vì thế tuyệt đối không thể xem nhẹ giá trị của công trình này. Dường như những ký ức một thời lịch sử sống lại, nguyên Phó Chủ tịch nước bùi ngùi kể, bà ở tù tổng cộng 11 năm, từ 1964-1975, qua 7-8 nhà tù rải khắp miền Nam. Ngày đó bà hoạt động trong phong trào thanh niên, HSSV khu Sài Gòn-Chợ Lớn-Gia Định. Ngày 15.4.1964 bà bị bắt. “Trong tù, địch bắt tụi mình thi hành nội quy như chào cờ, bắt hô hào đả đảo cộng sản,… ai chống thì bị đánh đập, cho nhịn đói và áp dụng các cực hình khác. Ban đầu tôi và nhiều chị em bị bắt ở Gia định, sau đó đưa ra tòa, kêu án, rồi đưa về trại giam Thủ Đức. Đến tháng 8.1969 có sự kiện địch đàn áp đánh chết ba chị em ở trại giam Thủ Đức, nhiều người nổi dậy bắt chúng phải chấp nhận một số yêu cầu của chúng ta... Sau đó chúng tôi bị đưa về Trại tạm giam Chí Hòa, địch coi nhóm chúng tôi là những người cầm đầu cuộc đấu tranh tại trại giam Thủ Đức lúc bấy giờ”, nguyên Phó Chủ tịch nước cho biết.

Theo bà, thời điểm đó địch muốn đày mọi tù nhân ra Côn Đảo nhưng vì chưa kịp chuẩn bị nên đưa qua Chí Hòa tạm giam.

Xem thêm: Ăn Sạch Sống Khỏe L Uống Sữa Đúng Cách Như Thế Nào, Uống Sữa Theo 4 Kiểu Này Gây Hại Sức Khỏe

“Lúc bấy giờ chúng tôi có gần 500 chị em gồm những người mang tội danh tuyên bố chống chào cờ ở nhiều nhà tù khác nhau, nhưng cũng đồng thời là những người tham gia nổi dậy chống cuộc đàn áp ở nhà tù Thủ Đức, bị chúng đưa đi nhằm tách riêng nhóm cộng đồng chung để ổn định tình hình của nhà giam Thủ Đức sau cuộc nổi dậy…”, bà cho hay. Nhớ lại từng chi tiết, bà Trương Mỹ Hoa kể tiếp: “Khi đưa qua Chí Hòa chúng tôi bị tạm giam ở khu OB, khu này có 4 phòng. Nhà tù Chí Hòa có hình bát giác, mỗi cạnh có 4 phòng. Tầng dưới đất là nơi giam giữ chúng tôi có 32 phòng và trại giam có nhiều tầng nên có thể giam giữ từ 2.000- 7.000 người cùng lúc. Trại tạm giam Chí Hòa là nơi tạm giam tù nhân sau khi đã kêu án rồi, nếu nặng (từ 5 năm trở lên) thì bị đày Côn Đảo, còn tội nhẹ hơn thì giữ ở đây rồi sau đó thả. Nhóm chúng tôi trước kia có khoảng hơn 200 người thì nay lên tới gần 500 chị em. Có thể nói, qua đấu tranh chúng tôi đã phát triển thành một lực lượng đông đảo, lớn mạnh”.

“Khi qua trại giam Chí Hòa, chúng tôi có 3 việc phải làm, một là tiếp tục đấu tranh chống chào cờ và đòi quyền dân sinh, dân chủ. Lúc này chúng tôi bị nhốt không cho ra ngoài nên phải đấu tranh đòi ra ngoài để vận động, sinh hoạt cá nhân, đòi đảm bảo quyền cho người bệnh, đảm bảo chế độ cơm nước mỗi ngày… Công việc thứ hai là củng cố tổ chức nội bộ. Trong số gần 500 chị em qua đây, khi bị chia ra 4 phòng thì chúng tôi tìm cách kết nối, bố trí lực lượng ở cùng nhau giữa chị em cũ và mới để có sự động viên, giúp đỡ. Nghĩa là, trong tù lúc này chúng tôi vừa chống địch, vừa xây dựng nội bộ, tiếp tục đấu tranh”, nguyên Phó Chủ tịch nước cho hay. Cũng theo bà, trong thời gian ở nhà tù Chí Hòa có một sự kiện quan trọng là để tang khi Bác Hồ mất. Lúc này ban đại diện các phòng họp lại thống nhất kế hoạch tổ chức để tang và lập bàn thờ Bác, cùng đó là kế hoạch đối phó với địch khi chúng không cho. Cuối cùng, sau quá trình đấu tranh và thuyết phục thì các chị em đã được để tang Bác một cách trọn vẹn trong trại. Công việc thứ ba của chúng tôi là đấu tranh chống đi đày Côn Đảo, tuy nhiên cuối cùng sau hơn 3 tháng tạm giam tại đây, ngày 29.11.1969 thì mọi người đã bị đày đi nhà tù Côn Đảo.

“Rõ ràng khi ở Chí Hòa hơn 3 tháng, tuy thời gian ngắn nhưng có thể nói nơi đây tiếp tục diễn ra các cuộc đấu tranh rất sôi nổi, đấu tranh giữ khí tiết, bảo vệ chính trị, đòi hỏi quyền dân sinh, dân chủ, đấu tranh chống lại những âm mưu của địch, để được để tang Bác và chống lại cuộc đi đày ra Côn Đảo… Tuy chỉ 3 tháng nhưng chúng tôi rất quyết liệt, không có lúc nào ngơi nghỉ và luôn luôn trong tư thế đấu tranh ở mức độ cao nhất”, nguyên Phó Chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa nhấn mạnh.